Chuyển đến nội dung chính

Cao nguyên đá Đồng Văn: 15 năm di sản và “phép thử” của sự nguyên bản

 Tháng 12/2025, thế giới gọi tên Cao nguyên đá Đồng Văn là "Điểm đến văn hóa hàng đầu thế giới", khép lại một năm đáng nhớ với cột mốc 15 năm vùng đất này gia nhập mạng lưới Công viên địa chất toàn cầu UNESCO. Nhưng gác lại những danh hiệu hào nhoáng, với một người đã “mòn gót” suốt một thập kỷ trên các cung đường đèo như tôi, vùng đất này mang một giá trị trần trụi hơn: nó là phép thử của lòng người, và là nơi lưu giữ một nền văn hóa nguyên bản đang đứng trước nguy cơ bị bào mòn.

Sự thật của Đá: Từ dốc Thẩm Mã đến những "bài kiểm tra" tình yêu

Tôi đến đây lần đầu vào năm 2014, thời điểm mà cái tên Hà Giang (nay thuộc tỉnh Tuyên Quang) bắt đầu trở thành "thánh địa" của dân phượt. Năm ấy, tôi quay lại tới ba lần, đi qua đủ ba mùa mưa nắng với tâm trạng khác nhau. Và suốt hơn mười năm qua, số lần tôi trở lại nhiều đến mức không đếm được. Có những tháng cao điểm, tôi lên đây hai lần chỉ vì muốn được hưởng mùi gió lạnh của đá.

Tôi thuộc lòng từng khúc trên con đường từ Quản Bạ sang Yên Minh,  nhớ cảm giác "tim rơi ra khỏi lồng ngực" khi đổ dốc Chín Khoanh trong đêm, hay cái lạnh cắt da khi xe xuyên qua đám mây mù giữa lưng trời.

Nhưng bài học đầu tiên cao nguyên này dạy tôi không phải là sự lãng mạn, mà là sự khắc nghiệt. Những cơn gió rát mặt khi vượt Cổng Trời, cái nắng cháy da trên con đường Hạnh Phúc, hay lớp bụi dày phủ kín người sau hàng giờ vật lộn với cung đường Mậu Duệ - Du Già... Tất cả như một tấm lọc tự nhiên giữ lại ai đủ chân thật.

img-3955-1765690412.JPG
 

Tôi vẫn thường nói với bạn bè: "Đá núi ở đây lạnh, nhưng rất thật. Nó lột sạch lớp hào nhoáng, giữ lại đúng phần 'nguyên bản' nhất của con người”.

Chính vì sự trần trụi ấy, Cao nguyên đá trở thành một phép thử tình yêu tàn nhẫn nhưng công bằng. Tôi từng chứng kiến một đôi bạn trẻ rất đẹp đôi, đi cùng đoàn. Nhưng khi xe chết máy giữa đèo Bắc Sum, hay khi cơn mưa tầm tã trút xuống Phố Cáo khiến đôi tay tê cứng, những vết rạn nứt trong mối quan hệ bắt đầu lộ ra. Về đến thành phố, họ chia tay.

Vùng đất này không làm họ tan vỡ, nó chỉ giúp họ nhận ra sự thật sớm hơn. Muốn biết bản lĩnh và sự bao dung của người đồng hành, hãy thử cùng nhau đi hết một vòng "Hà Giang Loop". Đá sẽ cho bạn câu trả lời.

Văn hóa sống: Di sản không nằm trong lồng kính

Năm 2025, giải thưởng"Điểm đến văn hóa hàng đầu thế giới"được trao cho Cao nguyên đá Đồng Văn. Tôi cho rằng đây là sự ghi nhận xác đáng, bởi văn hóa ở đây sống, thở và vận động ngay trên những triền đá.

3ee490053301bc5fe510-1765689560.jpg

Đó là tiếng đục chạm bạc lách cách vọng ra từ những nếp nhà trình tường ở Lao Xa, nơi mùa xuân hoa đào nở rực trên hàng rào đá xám.

Đó là vẻ đẹp thâm trầm, cổ kính của những cây đa trăm tuổi ở làng cổ Thiên Hương, nơi thời gian dường như ngưng đọng.

Đó là bóng dáng người phụ nữ Lô Lô trong bộ trang phục rực rỡ ở Lô Lô Chải, hay phiên chợ lùi Sà Phìn náo nhiệt mùi thắng cố và rượu ngô.

1s3i9018-1765689038.jpg
Cuộc sống trên miền đá không ồn ào, nhưng bền bỉ như những bước chân này - ảnh: Lê Tuấn

Tôi may mắn được hiểu phần “ngầm” văn hoá của vùng đất này qua những người bạn tri kỷ. Những trang văn của nhà văn Đỗ Bích Thuý đã giúp tôi nhìn thấy những số phận đầy thương cảm và kiên cường sau bờ rào đá. Những chuyến đi tìm bối cảnh phim cùng đạo diễn Đỗ Thanh Sơn lại cho tôi thấy Hà Giang dưới một lăng kính khác: một không gian điện ảnh tự nhiên, sống và thở giữa những triền núi. Ánh sáng và bóng tối trên cao nguyên này tạo nên những khung hình sẵn có mà không kỹ xảo nào tái tạo được.

img-20230228-112930-1765690700.jpg
Di sản bền nhất không nằm ở danh hiệu, mà ở những đứa trẻ vẫn lớn lên hồn nhiên giữa bạt ngàn đá núi - ảnh: Lê Tuấn

Cảnh báo: Đừng để "Hồn đá" mất đi

Là người rất yêu quý mảnh đất này, thú thật, tôi đón nhận sự phát triển du lịch với một nỗi lo âu.

Tôi sợ khi nhìn thấy những công trình bê tông cốt thép mọc lên ngày một nhiều, xé toạc đường chân trời của Mã Pì Lèng.

Tôi sợ cái "hồn" của kiến trúc trình tường mái âm dương ở Phố Bảng bị thay thế bằng gạch nung và mái tôn xanh đỏ.

Tôi sợ tiếng khèn Mông ở Chợ tình Khâu Vai bị lấn át bởi tiếng nhạc loa kéo xập xình phục vụ những nhu cầu du lịch dễ dãi.

dsc-0201-1765690248.JPG
 

Danh hiệu quốc tế là cơ hội, nhưng cũng là áp lực. Thế giới vinh danh nơi này vì sự Nguyên bản. Nếu đánh mất sự nguyên bản ấy để chạy theo những con số tăng trưởng nóng, Cao nguyên đá sẽ chỉ còn là một cái xác không hồn.

Nhưng tôi vẫn đặt niềm tin vào những người làm du lịch tử tế: từ ông Trần Hồng Hải, nguyên Giám đốc Sở Văn hoá, Thể thao và Du lịch Hà Giang; những thành viên của Hiệp hội Du lịch Hà Giang (nay là Tuyên Quang); đến những người bạn làm nghề như nhà văn Đỗ Bích Thuý, đạo diễn Đỗ Thanh Sơn, ông chủ Thẩm Mã Retreat Nguyễn Đức Vương… và rộng hơn là cộng đồng du khách văn minh.

Đó là những người đến Hà Giang với thái độ biết bước khẽ, nói nhẹ và cúi đầu trước di sản. Và tôi tin, chính họ mới là “lá chắn” thực sự để bảo vệ vùng đất này.

Tìm lại bản ngã sau mỗi khúc cua

Mười năm, địa giới hành chính thay đổi,  nhưng tình yêu của tôi dành cho vùng đất này thì vẫn vậy.

Mỗi lần trở lại, dù là mùa hoa tam giác mạch ở Lũng Cú hay mùa nước đổ lấp lánh ở Hoàng Su Phì, tôi đều thấy mình khác đi. Tôi không còn xả dốc Mã Pì Lèng với sự háo hức chinh phục, mà đi với sự điềm tĩnh của một người đàn ông đã nếm trải đủ vị đời.

Mỗi chuyến đi, đối với tôi không chỉ là ngắm cảnh, mà là để đối thoại với chính mình. Để thấy mình can đảm hơn sau những thử thách của đá, và biết trân trọng hơn những giá trị giản đơn.

Đá vẫn ở đó, lặng im và kiêu hãnh thách thức thời gian. Và tôi biết, mình sẽ còn trở lại.

dsc-0126-1765689127.JPG
Cao nguyên đá không cần lên tiếng. Chính sự lặng im của nó khiến con người phải tự đối thoại với mình - ảnh: Lê Tuấn

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Di sản văn hóa phi vật thể: Nhã nhạc cung đình Huế

Tại Việt Nam hiện đã có 16 di sản văn hóa phi vật thể được UNESCO ghi danh vào các danh mục Di sản văn hóa phi vật thể đại diện cho nhân loại (Representatitive List of the Intangible Cultural Heritage of Humanity) và cần được bảo vệ khẩn cấp (List of Intangible Cultural Heritage in Need of Urgent Safeguarding) theo thứ tự năm công nhận mới nhất Nhã nhạc cung đình Huế, di sản văn hóa thế giới phi vật thể đầu tiên tại Việt Nam, được công nhận tháng 11 năm 2003, đến năm 2008 được công nhận là di sản văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại. Nhã nhạc cung đình Huế là thể loại nhạc của cung đình thời phong kiến, được biểu diễn vào các dịp lễ hội (vua đăng quang, băng hà, các lễ hội tôn nghiêm khác) trong năm của các triều đại nhà Nguyễn của Việt Nam. Nhã nhạc cung đình Huế đã được UNESCO công nhận là Kiệt tác truyền khẩu và phi vật thể nhân loại vào năm 2003. Theo đánh giá của UNESCO, "trong các thể loại nhạc cổ truyền ở Việt Nam, chỉ có Nhã nhạc đạt tới tầm vóc quốc gia". ...

Di sản văn hóa thế giới: Phố Cổ Hội An

Phố Cổ Hội An, năm 1999, là di sản văn hóa thế giới theo tiêu chí (II) (V). Hội An là một thành phố cũ thuộc tỉnh Quảng Nam cũ tại Việt Nam. Phố cổ Hội An từng là một thương cảng quốc tế sầm uất, gồm những di sản kiến trúc đã có từ hàng trăm năm trước, được UNESCO công nhận là di sản văn hóa thế giới từ năm 1999. Lịch sử phát triển Phố cổ hội an Trước thế kỷ II Kết quả nhiều cuộc thăm dò, quan sát các di tích mộ táng: Bãi Ông; Hậu Xá I, II; An Bàng; Xuân Lâm và các di chỉ cư trú: Hậu Xá I; Đồng Nà; Cẩm Phô I; Trảng Sỏi; Lăng Bà; Thanh Chiếm đã cung cấp nhiều thông tin quý về thời Tiền sử và thời văn hóa Sa Huỳnh muộn. Ngoài di tích Bãi Ông có niên đại hơn 3.000 năm, thuộc thời Tiền sử (Tiền Sa Huỳnh), các di tích còn lại đều trên dưới 2.000 năm, tức là vào giai đoạn hậu kỳ Sa Huỳnh. Những bộ sưu tập hiện vật quý được thu thập từ các di tích khảo cổ là các loại thuộc về công cụ sinh hoạt, lao động sản xuất, chiến đấu, trang sức, tín ngưỡng... bằng các chất liệu gốm, đồng, sắt, đá, thủy ...

Khu dự trữ sinh quyển rừng ngập mặn Cần Giờ năm 2000

Việt Nam được Ủy ban Sinh quyển và Con người thuộc UNESCO công nhận 11 khu dự trữ sinh quyển thế giới gồm: Khu dự trữ sinh quyển rừng ngập mặn Cần Giờ, 2000. Ranh giới thuộc Cần Giờ, (Tp HCM). Khu dự trữ sinh quyển Cần Giờ còn gọi là Rừng Sác là một quần thể gồm các loài động, thực vật rừng trên cạn và thủy sinh, được hình thành trên vùng châu thổ rộng lớn của các cửa sông Đồng Nai, sông Sài Gòn và sông Vàm Cỏ. UNESCO đã công nhận đây là khu dự trữ sinh quyển thế giới vào ngày 21/1/2000 với hệ động thực vật đa dạng độc đáo điển hình của vùng ngập mặn. Nơi đây được công nhận là một khu du lịch trọng điểm quốc gia Việt Nam. Hình thành Trước chiến tranh, Cần Giờ là khu rừng ngập mặn với quần thể động thực vật phong phú nhưng bị tàn phá nặng nề trong chiến tranh. Năm 1978, Cần Giờ được sáp nhập về Thành phố Hồ Chí Minh, và năm 1979 UBND thành phố Hồ Chí Minh phát động chiến dịch trồng lại rừng Cần Giờ, thành lập Lâm trường Duyên Hải (đóng tại Cần Giờ, thuộc Ty Lâm nghiệp) với nhiệm vụ khôi...