Chuyển đến nội dung chính

Siết chặt quản lý môi trường Công viên địa chất toàn cầu Lạng Sơn

 UBND tỉnh Lạng Sơn vừa chính thức ban hành Quy chế quản lý và bảo vệ môi trường đối với Công viên địa chất toàn cầu UNESCO Lạng Sơn, nhằm tăng cường công tác bảo tồn di sản, kiểm soát chặt chẽ các hoạt động phát triển kinh tế - xã hội và thúc đẩy khai thác bền vững các giá trị tài nguyên đặc thù của địa phương.

Quy chế được áp dụng thống nhất đối với toàn bộ cơ quan quản lý nhà nước, tổ chức, doanh nghiệp, cộng đồng dân cư và cá nhân tham gia các hoạt động trong phạm vi Công viên địa chất toàn cầu UNESCO Lạng Sơn.

Công viên địa chất toàn cầu UNESCO Lạng Sơn có quy mô diện tích hơn 4.842 km², bao trùm toàn bộ địa giới hành chính của 43 xã, phường cùng một phần diện tích của một số xã liên quan. Không gian công viên được phân định thành ba vùng chức năng gồm vùng lõi, vùng đệm và vùng chuyển tiếp, tương ứng với các mức độ quản lý và bảo vệ khác nhau. Trong đó, vùng lõi được xác định là khu vực bảo vệ nghiêm ngặt, tập trung gìn giữ các giá trị địa chất, sinh thái và cảnh quan đặc trưng.

dia-chat.jpg
Công viên địa chất toàn cầu UNESCO Lạng Sơn có quy mô diện tích hơn 4.842 km²

Theo quy chế, việc bảo tồn hệ sinh thái tự nhiên, đa dạng sinh học và các giá trị di sản địa chất được đặt ở vị trí ưu tiên hàng đầu. Các hoạt động sản xuất, kinh doanh và dịch vụ trong vùng lõi phải tuân thủ các tiêu chuẩn môi trường nghiêm ngặt, đồng thời nghiêm cấm mọi hành vi xâm hại tài nguyên rừng, săn bắt, vận chuyển hoặc buôn bán trái phép động vật hoang dã.

Đối với lĩnh vực du lịch, quy chế yêu cầu các hoạt động khai thác phải gắn với bảo tồn tài nguyên và bảo vệ môi trường, đồng thời giữ gìn bản sắc văn hóa địa phương. Các khu, điểm du lịch trong phạm vi công viên địa chất có trách nhiệm thực hiện đầy đủ quy định về thu gom, phân loại và xử lý chất thải; chủ động kiểm soát nguồn phát sinh chất thải và áp dụng các giải pháp giảm thiểu ô nhiễm, hướng tới mô hình sản xuất và dịch vụ thân thiện với môi trường.

Quy chế cũng quy định cụ thể việc quản lý 38 điểm tham quan thuộc 4 tuyến du lịch trong khu vực công viên, trong đó nhấn mạnh yêu cầu tăng cường phối hợp giữa cơ quan quản lý chuyên ngành, chính quyền địa phương và cộng đồng dân cư nhằm bảo đảm công tác bảo vệ môi trường gắn với phát triển du lịch bền vững.

Một điểm đáng chú ý là các hoạt động nghiên cứu khoa học, khảo sát và điều tra tài nguyên trong phạm vi công viên địa chất phải tuân thủ đầy đủ quy định của pháp luật. Việc thu thập mẫu vật, hóa thạch được quản lý chặt chẽ, có sự giám sát của cơ quan chức năng; đồng thời, các tổ chức, cá nhân thực hiện nghiên cứu phải báo cáo kết quả trong thời hạn không quá 60 ngày kể từ khi kết thúc chương trình.

Bên cạnh đó, quy chế đặc biệt nhấn mạnh vai trò của cộng đồng địa phương trong công tác bảo vệ và phát huy giá trị di sản. Người dân được khuyến khích tham gia các hoạt động du lịch, phát triển sinh kế bền vững gắn với bảo tồn tài nguyên, đồng thời có trách nhiệm thực hiện nghiêm các quy định về bảo vệ môi trường, quản lý chất thải và sử dụng hợp lý nguồn tài nguyên thiên nhiên.

Về tổ chức thực hiện, Trung tâm Xúc tiến Đầu tư, Thương mại và Du lịch tỉnh Lạng Sơn được giao làm cơ quan đầu mối tham mưu, hướng dẫn và theo dõi việc triển khai quy chế. Các sở, ngành liên quan và chính quyền các xã, phường có trách nhiệm phối hợp kiểm tra, giám sát, kịp thời phát hiện và xử lý các hành vi vi phạm theo thẩm quyền.

Việc ban hành quy chế quản lý và bảo vệ môi trường đối với Công viên địa chất toàn cầu UNESCO Lạng Sơn được kỳ vọng sẽ tạo lập hành lang pháp lý đồng bộ, góp phần bảo tồn hiệu quả các giá trị di sản địa chất, văn hóa và cảnh quan, đồng thời thúc đẩy phát triển du lịch bền vững và nâng cao sinh kế cho người dân trong khu vực.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Di sản văn hóa phi vật thể: Nhã nhạc cung đình Huế

Tại Việt Nam hiện đã có 16 di sản văn hóa phi vật thể được UNESCO ghi danh vào các danh mục Di sản văn hóa phi vật thể đại diện cho nhân loại (Representatitive List of the Intangible Cultural Heritage of Humanity) và cần được bảo vệ khẩn cấp (List of Intangible Cultural Heritage in Need of Urgent Safeguarding) theo thứ tự năm công nhận mới nhất Nhã nhạc cung đình Huế, di sản văn hóa thế giới phi vật thể đầu tiên tại Việt Nam, được công nhận tháng 11 năm 2003, đến năm 2008 được công nhận là di sản văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại. Nhã nhạc cung đình Huế là thể loại nhạc của cung đình thời phong kiến, được biểu diễn vào các dịp lễ hội (vua đăng quang, băng hà, các lễ hội tôn nghiêm khác) trong năm của các triều đại nhà Nguyễn của Việt Nam. Nhã nhạc cung đình Huế đã được UNESCO công nhận là Kiệt tác truyền khẩu và phi vật thể nhân loại vào năm 2003. Theo đánh giá của UNESCO, "trong các thể loại nhạc cổ truyền ở Việt Nam, chỉ có Nhã nhạc đạt tới tầm vóc quốc gia". ...

Vịnh Hạ Long được UNESCO ghi danh Di sản thiên nhiên thế giới

  VHO - Ngày 17.12 ghi dấu nhiều sự kiện quan trọng của Việt Nam và thế giới, từ việc tôn vinh giá trị di sản thiên nhiên, hình thành các thiết chế văn hoá - nghệ thuật, đến những bước ngoặt lớn về chính trị, khoa học và đời sống nhân loại. Vịnh Hạ Long: Di sản thiên nhiên thế giới đầu tiên của Việt Nam Vịnh Hạ Long: Di sản thiên nhiên thế giới đầu tiên của Việt Nam. Ảnh internet Ngày 17.12.1994 (có tài liệu ghi là ngày 16.12.1994), tại Kỳ họp lần thứ 18 của Ủy ban Di sản thế giới UNESCO tổ chức ở Phuket (Thái Lan), vịnh Hạ Long (Quảng Ninh) chính thức được ghi danh là Di sản thiên nhiên thế giới, theo tiêu chí giá trị thẩm mỹ nổi bật toàn cầu. Đây là di sản thiên nhiên thế giới đầu tiên của Việt Nam được UNESCO công nhận. Vịnh Hạ Long nằm ở vùng Đông Bắc nước ta, có diện tích khoảng 434 km², gồm hơn 775 hòn đảo lớn nhỏ, phần lớn còn giữ được vẻ nguyên sơ. Hệ thống núi đá vôi, hang động, mặt nước và cảnh quan biển đảo tạo nên một mẫu hình karst nhiệt đới tiêu biểu, có giá trị đặc b...

Di sản văn hóa thế giới: Phố Cổ Hội An

Phố Cổ Hội An, năm 1999, là di sản văn hóa thế giới theo tiêu chí (II) (V). Hội An là một thành phố cũ thuộc tỉnh Quảng Nam cũ tại Việt Nam. Phố cổ Hội An từng là một thương cảng quốc tế sầm uất, gồm những di sản kiến trúc đã có từ hàng trăm năm trước, được UNESCO công nhận là di sản văn hóa thế giới từ năm 1999. Lịch sử phát triển Phố cổ hội an Trước thế kỷ II Kết quả nhiều cuộc thăm dò, quan sát các di tích mộ táng: Bãi Ông; Hậu Xá I, II; An Bàng; Xuân Lâm và các di chỉ cư trú: Hậu Xá I; Đồng Nà; Cẩm Phô I; Trảng Sỏi; Lăng Bà; Thanh Chiếm đã cung cấp nhiều thông tin quý về thời Tiền sử và thời văn hóa Sa Huỳnh muộn. Ngoài di tích Bãi Ông có niên đại hơn 3.000 năm, thuộc thời Tiền sử (Tiền Sa Huỳnh), các di tích còn lại đều trên dưới 2.000 năm, tức là vào giai đoạn hậu kỳ Sa Huỳnh. Những bộ sưu tập hiện vật quý được thu thập từ các di tích khảo cổ là các loại thuộc về công cụ sinh hoạt, lao động sản xuất, chiến đấu, trang sức, tín ngưỡng... bằng các chất liệu gốm, đồng, sắt, đá, thủy ...