Chuyển đến nội dung chính

Cao nguyên đá Đồng Văn: Giữ vững danh hiệu toàn cầu từ những việc làm cụ thể

 Việc ban hành Quy chế quản lý, bảo vệ và phát huy giá trị Công viên địa chất toàn cầu UNESCO Cao nguyên đá Đồng Văn là bước đi quan trọng, góp phần gìn giữ, bảo vệ và phát huy giá trị toàn cầu.


Giữa trùng điệp đá tai mèo nơi địa đầu cực Bắc, Cao nguyên đá Đồng Văn không chỉ là một vùng địa chất độc đáo, mà còn là một “bảo tàng sống” lưu giữ ký ức hàng trăm triệu năm của trái đất, hòa quyện với đời sống văn hóa của các cộng đồng dân tộc.

Danh hiệu Công viên địa chất toàn cầu UNESCO mà vùng đất này đang mang, không chỉ là niềm tự hào, mà còn là một cam kết gìn giữ, bảo vệ và phát huy những giá trị nổi bật toàn cầu bền vững.

Từ “quy chế” đến hành lang pháp lý cho bảo tồn và phát triển

Việc ban hành Quy chế quản lý, bảo vệ và phát huy giá trị Công viên địa chất toàn cầu UNESCO Cao nguyên đá Đồng Văn năm 2026 đã tạo ra một bước chuyển quan trọng về thể chế. Lần đầu tiên, một khung pháp lý đồng bộ, cập nhật theo hệ thống luật mới và phù hợp với mô hình chính quyền địa phương hai cấp được xác lập, làm nền tảng cho mọi hoạt động bảo tồn và phát triển trên vùng di sản rộng hơn 2.300 km2.

Điểm cốt lõi của quy chế không chỉ nằm ở những quy định mang tính kỹ thuật, mà ở triết lý phát triển xuyên suốt: bảo tồn là nhiệm vụ trọng tâm, phát triển phải gắn liền với bảo tồn và cộng đồng địa phương vừa là chủ thể tham gia, vừa là đối tượng thụ hưởng.

Không gian Công viên địa chất được phân định rõ ràng thành ba vùng: vùng lõi bảo vệ nghiêm ngặt, vùng đệm kiểm soát và vùng chuyển tiếp phát triển  kinh tế - xã hội. Mỗi vùng mang một chức năng riêng, nhưng cùng hướng tới mục tiêu chung là gìn giữ nguyên vẹn giá trị di sản, đồng thời mở ra sinh kế bền vững cho người dân.

Trong cách tiếp cận này, phát triển không còn là sự mở rộng vô hạn mà là sự lựa chọn có kiểm soát. Những công trình mới phải hài hòa với cảnh quan, sử dụng vật liệu thân thiện môi trường, giữ gìn kiến trúc truyền thống. Hoạt động du lịch không chỉ nhằm thu hút du khách, mà còn là một hình thức giáo dục di sản, góp phần nâng cao nhận thức và trách nhiệm của cộng đồng.

Có thể nói, từ “quy chế” - một văn bản tưởng chừng khô khan đã hình thành nên một hành lang pháp lý đủ vững để bảo vệ giá trị di sản, đồng thời đủ linh hoạt để thúc đẩy phát triển. Và đó chính là nền móng quan trọng để Cao nguyên đá Đồng Văn bước vào một giai đoạn mới: phát triển trong giới hạn của trách nhiệm.

Theo Quy chế quản lý, bảo vệ và phát huy giá trị Công viên địa chất toàn cầu UNESCO Cao nguyên đá Đồng Văn do Phó Chủ tịch Ủy ban Nhân dân tỉnh Tuyên Quang Vương Ngọc Hà ký ban hành, định hướng xuyên suốt là đặt bảo tồn di sản ở vị trí trung tâm, mọi hoạt động phát triển phải bảo đảm không làm tổn hại đến các giá trị nổi bật toàn cầu. Đây cũng được xem là “khung dẫn” để các địa phương cụ thể hóa bằng những hành động phù hợp với thực tiễn từng vùng.

Cuộc chạy đua trước kỳ tái đánh giá UNESCO

Nếu quy chế là nền tảng, thì thực tiễn triển khai lại đang đặt ra những thách thức không nhỏ khi Cao nguyên đá Đồng Văn bước vào kỳ tái đánh giá lần thứ IV của UNESCO trong năm 2026.

Đây không đơn thuần là một thủ tục mang tính định kỳ, mà là một “kỳ sát hạch” toàn diện, nơi từng điểm di sản, từng tuyến trải nghiệm, từng cách thức quản lý đều được đặt dưới lăng kính của các chuyên gia quốc tế. Giữ được danh hiệu đã khó, giữ vững danh hiệu còn khó hơn - nhất là trong bối cảnh yêu cầu ngày càng cao về bảo tồn bền vững và sự tham gia của cộng đồng.

Những tháng đầu năm 2026 cho thấy một bức tranh vừa có chuyển động tích cực, vừa lộ rõ những điểm nghẽn. Nhiều nhiệm vụ phục vụ tái đánh giá đang được triển khai đồng loạt: từ xây dựng, nâng cấp các điểm dừng chân, bãi đỗ xe, sàn ngắm cảnh, đến chỉnh trang hệ thống biển bảng, số hóa thông  tin di sản. Tuy nhiên, không ít nhiệm vụ vẫn chậm tiến độ do vướng mắc về kinh phí, thủ tục và sự phối hợp giữa các địa phương. 

Tintức mới

Ở một số nơi, hồ sơ thiết kế chưa hoàn thiện; ở nơi khác, nguồn lực đầu tư chưa được bố trí kịp thời. Có những điểm di sản quan trọng vẫn đang trong giai đoạn khảo sát, chưa thể triển khai đồng bộ. Tất cả tạo nên một áp lực không nhỏ khi mốc thời gian đoàn chuyên gia quốc tế dự kiến thẩm định đang đến gần, vào khoảng tháng 7 - 8/2026.

Nhưng chính trong áp lực ấy, những chuyển động tích cực cũng dần hiện rõ. Các tuyến trải nghiệm được rà soát, sắp xếp lại theo hướng tinh gọn và hiệu quả hơn; các điểm di sản mới được bổ sung, làm phong phú thêm câu chuyện về vùng đất đá. Hạ tầng du lịch từng bước được cải thiện, hướng tới phục vụ tốt hơn nhu cầu của du khách, đồng thời đảm bảo tiêu chí bền vững.

Quan trọng hơn, nhận thức của chính quyền địa phương và người dân về giá trị của danh hiệu Công viên địa chất toàn cầu ngày càng rõ nét. Không còn là câu chuyện của riêng ngành văn hóa hay du lịch, việc bảo tồn và phát huy giá trị di sản đang trở thành trách nhiệm chung của cả hệ thống  chính trị và cộng đồng.

Từ cơ sở, áp lực này được cảm nhận rất rõ. Ông Trần Đức Chung, Chủ tịch Ủy ban Nhân dân xã Lũng Cú cho biết, việc triển khai các nhiệm vụ phục vụ tái đánh giá không chỉ là yêu cầu về tiến độ, mà còn là trách nhiệm giữ gìn hình ảnh của vùng đất địa đầu Tổ quốc. “Chúng tôi xác định, mỗi điểm di sản, mỗi tuyến đường không chỉ phục vụ du lịch, mà còn thể hiện cách địa phương gìn giữ giá trị của mình,” ông Chung chia sẻ.

Trong dòng chảy ấy, mỗi con đường được sửa chữa, mỗi biển chỉ dẫn được dựng lên, mỗi điểm dừng chân được hoàn thiện… đều không chỉ là những hạng mục công trình, mà là những “viên gạch” góp phần giữ gìn danh hiệu toàn cầu.

Ở thôn Lô Lô Chải, nơi những mái nhà trình tường nép mình dưới chân cột cờ Lũng Cú, ông Sình Dỉ Gai, Trưởng thôn cho rằng, danh hiệu Công viên địa chất toàn cầu không phải điều gì xa xôi, mà gắn trực tiếp với đời sống của người dân.

“Khách đến đông hơn thì mình có thêm thu nhập, nhưng quan trọng là phải giữ cho bản làng sạch đẹp, giữ phong tục, giữ cảnh quan. Nếu mình làm mất đi cái vốn có, thì khách cũng sẽ không quay lại,” ông Gai nói.

Giữa mênh mang đá xám, những bản làng vẫn bền bỉ sinh sống, những nếp nhà trình tường vẫn giữ hơi ấm qua mùa đông, những điệu khèn Mông vẫn ngân lên giữa chợ phiên. Danh hiệu UNESCO, suy cho cùng, không chỉ nằm ở những tầng địa chất hay cảnh quan kỳ vĩ, mà còn được nuôi dưỡng trong chính đời sống thường ngày của cộng đồng dân tộc nơi đây.

Và vì thế, hành trình giữ vững danh hiệu toàn cầu của Cao nguyên đá Đồng Văn không phải là câu chuyện của những khẩu hiệu lớn, mà bắt đầu từ những việc làm cụ thể, từ sự kiên trì trong từng bước đi nhỏ - để mỗi giá trị được gìn giữ hôm nay sẽ trở thành nền tảng cho sự phát triển bền vững mai sau./.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Di sản văn hóa phi vật thể: Nhã nhạc cung đình Huế

Tại Việt Nam hiện đã có 16 di sản văn hóa phi vật thể được UNESCO ghi danh vào các danh mục Di sản văn hóa phi vật thể đại diện cho nhân loại (Representatitive List of the Intangible Cultural Heritage of Humanity) và cần được bảo vệ khẩn cấp (List of Intangible Cultural Heritage in Need of Urgent Safeguarding) theo thứ tự năm công nhận mới nhất Nhã nhạc cung đình Huế, di sản văn hóa thế giới phi vật thể đầu tiên tại Việt Nam, được công nhận tháng 11 năm 2003, đến năm 2008 được công nhận là di sản văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại. Nhã nhạc cung đình Huế là thể loại nhạc của cung đình thời phong kiến, được biểu diễn vào các dịp lễ hội (vua đăng quang, băng hà, các lễ hội tôn nghiêm khác) trong năm của các triều đại nhà Nguyễn của Việt Nam. Nhã nhạc cung đình Huế đã được UNESCO công nhận là Kiệt tác truyền khẩu và phi vật thể nhân loại vào năm 2003. Theo đánh giá của UNESCO, "trong các thể loại nhạc cổ truyền ở Việt Nam, chỉ có Nhã nhạc đạt tới tầm vóc quốc gia". ...

UNESCO là gì? Việt Nam có những di sản nào được UNESCO công nhận

UNESCO là một cụm từ được nhiều người biết tới khi có chức năng công nhận các di sản văn hóa trên thế giới. Vậy, UNESCO là gì? Việt Nam đã có những di sản nào được UNESCO công nhận? Tổ chức UNESCO là gì? UNESCO là tên gọi viết tắt của Tổ chức Giáo dục, khoa học và văn hóa Liên hợp quốc (United Nations Educational Scientific and Cultural Organization - UNESCO).  UNESCO là một trong những tổ chức chuyên môn lớn của Liên hợp quốc, được thành lập với mục đích "thắt chặt sự hợp tác giữa các quốc gia về giáo dục, khoa học và văn hoá để đảm bảo sự tôn trọng công lý, luật pháp, nhân quyền và tự do cơ bản cho tất cả mọi người không phân biệt chủng tộc, nam nữ, ngôn ngữ, tôn giáo" (trích Công ước thành lập UNESCO). UNESCO hiện đã có mặt trên 191 quốc gia thành viên và trụ sở chính đặt tại Pháp, với hơn 50 văn phòng và các trung tâm trực thuộc đặt khắp nơi trên thế giới, một trong các dự án của UNESCO là duy trì danh sách các di sản thế giới. Một trong những hoạt động nổi bật của UNESCO...

Di sản văn hóa thế giới: Phố Cổ Hội An

Phố Cổ Hội An, năm 1999, là di sản văn hóa thế giới theo tiêu chí (II) (V). Hội An là một thành phố cũ thuộc tỉnh Quảng Nam cũ tại Việt Nam. Phố cổ Hội An từng là một thương cảng quốc tế sầm uất, gồm những di sản kiến trúc đã có từ hàng trăm năm trước, được UNESCO công nhận là di sản văn hóa thế giới từ năm 1999. Lịch sử phát triển Phố cổ hội an Trước thế kỷ II Kết quả nhiều cuộc thăm dò, quan sát các di tích mộ táng: Bãi Ông; Hậu Xá I, II; An Bàng; Xuân Lâm và các di chỉ cư trú: Hậu Xá I; Đồng Nà; Cẩm Phô I; Trảng Sỏi; Lăng Bà; Thanh Chiếm đã cung cấp nhiều thông tin quý về thời Tiền sử và thời văn hóa Sa Huỳnh muộn. Ngoài di tích Bãi Ông có niên đại hơn 3.000 năm, thuộc thời Tiền sử (Tiền Sa Huỳnh), các di tích còn lại đều trên dưới 2.000 năm, tức là vào giai đoạn hậu kỳ Sa Huỳnh. Những bộ sưu tập hiện vật quý được thu thập từ các di tích khảo cổ là các loại thuộc về công cụ sinh hoạt, lao động sản xuất, chiến đấu, trang sức, tín ngưỡng... bằng các chất liệu gốm, đồng, sắt, đá, thủy ...